Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Phim Song Dai Hay

Phim Song Dai Chuyện xãy ra đã hai mươi năm, nhưng người dân xã Vĩnh Trạch vẫn còn nhớ như in. Hôm đó trời mưa như trút nước, bà Hai Nhếch tất tả ôm đứa bé, lạnh ngắt ướt sũng, lã người vì đói, chạy khắp làng trên xóm dưới kêu gào tìm người cho bú thép. May sao lúc đó cô Ba Dần - em gái ông Hai Tất được ba mẹ rước về sinh con đầu lòng, thấy tội nghiệp thương tình cho bú ké. Đợi cho đứa bé bú no, thay áo quần ấm áp, ngủ say trong lòng ông Hai Tất, bà Hai Nhếch mới hào hển kể: Chiều nay đi làm cỏ cho ruộng ông Hội Đồng về, lúc đi ngang qua đụn rơm, bà nghe có tiếng con nít khóc. Tò mò, bà bước lại gần xem thử, chợt giật mình nhìn thấy một bé sơ sinh còn đỏ hỏn nằm giửa đụn rơm đang bị một đàn kiến vàng bu kín cả người. Tất cả người dân trong xã nghe bà kể chuyện đều không nén nổi lòng căm phẩn. Họ cất tiếng lên án người mẹ nhẫn tâm sinh con rồi đem bỏ. Mặc cho mọi người ồn ào lớn tiếng, ông Hai Tất vẫn lặng im thẩn thờ bên chiếc áo của bé sơ sinh ướt đẫm vừa được thay ra. Trên ngực trái chiếc áo có thêu một bông hoa nhỏ màu vàng. Bông hoa nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ không nhận biết. Số phận đứa bé sẽ ra sao? Mọi người cùng nhau bàn tán. Ai cũng cảm thông, cũng tội nghiệp cho số phận hẩm hiu của bé sơ sinh, nhưng không ai đủ can đảm nhận nuôi đứa bé nhìn yếu đuối -èo uột như con mèo con thiếu tháng. Đúng lúc đó ông Hai Tất lên tiếng: Mình sẽ nhận nuôi đứa bé. Quyết định nhận nuôi con của một thanh niên còn độc thân làm mọi người sững sốt. Mặc cho mẹ và cô Ba Dần hết mực ngăn cản, nhưng ông vẫn quyết nhận đứa bé làm con. Nuôi chưa được một tuần, ông cảm thấy mắt đứa bé có gì khang khác. Vội đưa nó đi bác sĩ, ông nhận được hung tin: Đứa bé đã bị kiến ăn hư giác mạc, nên không thể nhìn thấy.